Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012
hành trình dài....
bao năm nhưng cô ta vẫn vậy không hề thay đổi. Nhưng có lẽ rất khó để thay đổi một con người vốn có. Cô nhìn mọi thứ xung quanh mình không hề đổi thay, dù rằng môi trường sống đã thay đổi rất nhiều. Cô vẫn thấy mình như một đứa trẻ thơ, vẫn giận dỗi,vẫn những suy nghĩ nông cạn của một người chưa từng trải. Tình yêu ư? đối với cô nó chỉ là con số không tròn trĩnh và luôn chế ngự trái tim ngu ngơ của cô. Bao giờ cô mới lớn nổi, cô gái?mọi thứ đã thay đổi và cô thì vẫn thế luôn sống trong những mặc cảm, suy nghĩ của riêng mình với cái nhìn hạn chế cùng mớ kiến thức nông cạn mà cô đã cố gắng góp nhặt trong cuộc sống này.Cô không muốn gây sự với ai, và lẽ dĩ nhiên cô cũng không muốn ai quan tâm đến mình, chú ý dù là một chút có lẽ cô muốn là người vô hình giữa thế giới này. Luôn so sánh mình muốn mọi người, cô đã trở nên mờ nhạt rồi, trong cả suy nghĩ của chính mình cô cũng không có một ki lô gam quan trọng nào cả, ngay cả bản thân cô cũng không biết yêu, nâng niu chính mình nữa có lẽ tâm hồn cô đã chai sạn. Không, từ lúc có tầm hiểu biết với thế giới cô đã thấy như vậy rồi, không phải chai sạn mà vốn dĩ nó đã như thế rồi. Luôn kìm nén mình, cô thấy mình như muốn nổ tung khi có cơ hội. Mọi người không thể nào hiểu cô, lẽ dĩ nhiên là vậy vì chính cô cũng không hiểu mình nữa. Vẫn đang lê lết trên đường đời bao giờ cô tìm được con đường đúng đắn cho mình, thời gian sẽ trả lời cô....cô vẫn thấy mình nhỏ bé giữa thế giới này.....................................................................................
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét