Hôm nay đc làm cô giữ trẻ nữa, vui nhưng mà mệt hic. Nhớ hồi bé mình cũng vậy, chơi ko sợ mưa rơi. Nhưng mà sao bây giờ bản thân ko biết muốn gì và làm gì nữa, cứ suy nghĩ vấn đề này là thấy mệt và nhức đầu mà ko suy nghĩ thì ko an lòng. Giờ chỉ thích ở một mình và ki muốn gặp và nói chuyện với bất cứ ai cả chỉ thích đi lang thang và nhìn mọi thứ nhưng ki muốn a nhìn thấy mình kể cả người lạ. Lại bị chứng tự kỉ nữa rồi. Một tháng 30 ngày mất 29 ngày như vậy rồi. Giờ tâm muốn lặng mà ko đc.....
Trang blog này như một cuốn nhật kí chỉ có mình ta biết thật thích biết bao 😊😊
Mọi người đang ngủ say chỉ có mình ta là vẫn ko ngủ được. Có người nói mình là hay xem face mà cười một mình giống bị tự kỉ, có lẽ vậy, hôm nay mệt và buồn nhiều chuyện nhưng ko muốn viết ra. Buồn lắm nhưng ko thể viết ra và cũng ko thể nói với ai nên hơi bị trầm cảm. Buồn vì những chuyện xảy ra, xấu hổ vì một số chuyện nhưng ko nghĩ nữa. Giờ đầu oac chỉ là ko muốn nhớ bất cứ chuyện gì nhưng sao cứ trở nên ngu ngốc trước mặt mọi người. Ngốc có số má luôn. Ko bằng một đứa trẻ mình như lớn xác mà ko lớn về tâm hồn được vậy luôn cảm giác bất an và lo lắng. Ko biết kiếp trước mình mắc nợ ai mà giờ phải chịu đựng những chuyện này nữa. Nhưng mà ko sao thời gian cũng không còn nhiều cố gắng lên😁😁😁. Hôm nay chỉ ghi vài dòng vậy thôi, mai bắt đầu đi làm lại rồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét